Nơi cộng đồng chia sẻ bản dịch, chuyển thể truyện chữ tiếng Việt. Đọc và nghe hoàn toàn miễn phí, không cần đăng nhập. Mọi nội dung đều qua kiểm duyệt bản quyền trước khi đăng công khai.
Trên đường tìm em trai, ta vô tình cứu được thế tử Hầu phủ.Hầu phủ cảm kích ân cứu mạng, mời ta ở lại lâu dài.Kinh thành tin tức linh thông, thuận tiện cho ta dò hỏi tung tích em trai. Vậy là ta ở lại, ở một cái đã ba năm.Mãi không tìm được người, trong Hầu phủ dần dần nổi lên lời ra tiếng vào.Tạ Thế Trạch còn nói trước mặt người khác:“Nàng ta nào có tìm em trai gì đâu, rõ ràng là lấy ân cứu mạng ra ép báo đáp, mơ tưởng vị trí chủ mẫu Hầu phủ.”“Đám nữ tử giang hồ này đã từng thấy vinh hoa phú quý thế này bao giờ. Chẳng qua chỉ bịa ra cái cớ để ăn vạ không chịu đi mà thôi.”Đúng lúc Hầu phu nhân có ý định bàn chuyện hôn sự cho hắn, bà cũng muốn thay ta mai mối.Ta khéo léo từ chối.Sắc mặt Hầu phu nhân trầm xuống, hỏi ta:“Chẳng lẽ đúng như Thế Trạch nói, ngươi thật sự mơ tưởng vị trí chủ mẫu? Một kẻ bèo trôi không gốc rễ như ngươi, sao gánh nổi việc quản lý cả một phủ?”Lời bà ta nói rất cay nghiệt.Ta cũng không nhẫn nhịn nữa:“Ta đã tìm được tung tích em trai, vé thuyền cũng đã đặt xong. Chuyện hôn sự của ta không phiền phu nhân nhọc lòng.”
Công chúa vong quốc hối hận vì đã cứu người và Hoàng đế bệnh kiều bạc bẽo.
Tôi và bạn thân vô tình lạc vào một con tàu du lịch kinh dị.Chỉ khi đoán được thân phận của tất cả mọi người mới có thể rời đi.Kỹ năng của tôi là đọc suy nghĩ, bạn thân của tôi có một lần miễn tử.Người bị đoán trúng thân phận sẽ ch.ết.Bạn thân tôi lỡ lời.Nhưng tôi không ch.ết, còn đoán được thân phận của tất cả mọi người.
Việc tôi thầm yêu Kỷ Ngôn Thành đã bị cả trường biết.Cuốn album bị treo ở phòng thất lạc đồ, toàn bộ đều là anh.Nghe nói gia cảnh anh nghèo khó, tôi bèn nhân cơ hội mời anh làm mẫu vẽ cho mình.Anh đồng ý ngay lập tức.